Print this page

Tác giả: Nguyễn Duy


Thướt tha áo trắng nói cười
Để ta thương nhớ một thời áo nâu
Tóc hoe hoe cháy trên đầu
Ta cùng bạn gái cưỡi trâu học bài

Áo trắng là áo trắng ai
Buồn phơ phất buổi ban mai đến trường
Long lanh ngọn cỏ giọt sương
Song song chân đất con đường xa xa

Áo trắng là áo trắng à
Một hôm ta thấy bạn ta ngượng ngùng
Vờ che ngực áo hơi phồng
Ta run rẩy ngó má hồng hây hây

Áo trắng là áo trắng này
Phập pha phấp phỏng cái ngày ta mong
Bỗng dưng bạn ấy lấy chồng
Bỏ ta lại giữa mùa đông xám trời

Áo trắng là áo trắng ơi
Cho ta xin lại dáng người ta mơ
Cho ta tí tẹo ngẩn ngơ
Ước chi người ấy bây giờ là đây

Áo trắng là áo trắng bay
Thấp tha thấp thoáng cái ngày mong manh
Rừng xanh ai nhuộm mà xanh
Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng…

Cập nhật: Thứ bảy, 30 Tháng 5 2015